themythanh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

themythanh

Bài gửi  themythanh on Tue Mar 22, 2011 11:28 pm

[center]Tình muôn đời vẫn đẹp
<script src='http://img35.imageshack.us/shareable/?i=photodotcommusicbook.jpg&p=tl' type='text/javascript'></script><noscript></noscript>
Tình yêu nghìn năm trước hay nghìn năm sau thì cũng vẫn đẹp. Thế nhưng… có thể vì hoàn cảnh, vì số phận hay vì những biến đổi của đất nước, khiến cho nhiều cuộc tình phải chia xa?
Người đời thường chép miệng “Đời sống thời nay yêu cuồng, sống vội…”

Nhưng lại có người can “không, không đâu, xin đừng vội nghi ngờ, đừng thất vọng”…

Vâng, nhờ có tình yêu mà ngày nay nhân loại có cả một kho tàng văn học nghệ thuật nói về Tình Yêu. “Tình Yêu”, hai chữ viết hoa.

Thế nhưng đôi khi vẫn có nhiều người bâng khuâng tự hỏi “Tình yêu là gì nhỉ?”.

Ôi, làm sao mà biết được, vì có thể mỗi người trong chúng ta, nhìn tình yêu theo một cách, rồi lại còn tùy theo hoàn cảnh, tùy theo không gian, thời gian nữa. Ông thi sĩ Xuân Diệu ngày xưa đã viết rằng:

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Và nhạc sĩ Trần Thiện Thanh cũng bâng khuâng với hai chữ Tình Yêu:

Biết làm sao định nghĩa được tình yêu
Lòng yêu thì cho mà đâu biết nhiều
Yêu như khung trời bao la
Hay yêu là nên cay đắng

Xuân Diệu hay Trần Thiện Thanh yêu hay chưa yêu thì chúng ta không biết, nhưng rõ ràng những câu thơ ấy, những lời hát ấy chỉ thoáng nghe thôi, đã toát ra bao nỗi niềm xao xuyến, bâng khuâng…

Màu nắng nhạt nhòa, áng mây trôi lờ lững, làn gió nhẹ thoảng qua lay động cánh hoa vàng, một khung trời lãng đãng, một âm thanh thảng thốt, những rung động đầu đời, những ngày thơm hương nhớ, những đêm ngát hương mong…

Bâng khuâng như thế… thì, nhất định yêu rồi đấy

Vẫn còn nắng trổ hoa vàng
Trong ta em vẫn dịu dàng thiết tha…

Khi đã yêu thì lại đồng nghĩa với chiếm hữu, muốn người yêu là chỉ của riêng ta mà thôi. Như ông thi sĩ Nguyễn Bính thời xưa, lúc nào cũng muốn người yêu chỉ nghĩ đến mình, không được nghĩ đến ai. “Đừng hôn dù thấy bó hoa tươi, đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ, đứng tắm chiều nay bể vắng người…”. Đừng….đừng…nhiều thứ lắm!

Như thế là ghen quá đấy mà thôi.

Người Yêu chỉ viết hoa thôi mà có thể mang theo nó là bao nhiêu hạnh phúc và vô vàn những hệ lụy chẳng ngờ. Nó có thể thăng hoa trong tình, có thể cho thêm đau khổ. Nó chung thuỷ và dối trá. Nó chịu đựng và phản bội.

Cho nên tình yêu và tình nhân luôn gắn bó với nhau.

Ai đó đã nói:

Tình trông xa lấp lánh ánh kim cương
Mà tiến lại long lanh dòng suối lệ

Biết là như vậy nhưng nhân loại vẫn cứ yêu, vẫn cứ mơ, và dệt nên những mộng tưởng tuyệt vời…

Tình yêu của nhân loại, từ ngàn xưa cho đến ngàn sau thì chắc cũng giống nhau mà thôi.

Muôn màu muôn vẻ. Mỗi vẻ một tươi tắn, một nỗi buồn, một sắc hương riêng.

Trên những nẻo đường còn mong gì bắt gặp
Còn mong gì bên nhau
Có lần thả tên mình vào gió
Gió bây giờ đi đâu?

Và tình yêu, vẫn như tiếng chuông ngân trong kỷ niệm, không chút tàn phai và luôn luôn tinh khiết, cho dù chỉ còn là kỷ niệm. Nhưng kỷ niệm ấy mãi mãi là hương thơm phảng phất trong tâm hồn mỗi người…

Từ em ươm nắng trong sầu
Mong manh áo lụa xanh màu cỏ hoa
Bụi hồng vương chút tình xa
Tình bay theo gió trăng tà ngắm sao
(Thiên Nhất Phương)

Tình yêu nghìn năm trước hay nghìn năm sau thì cũng vẫn đẹp.

Thế nhưng …có thể vì hoàn cảnh, vì số phận hay vì những biến đổi của đất nước, khiến cho nhiều cuộc tình phải chia xa? Họ vẫn chờ đợi nhau cho dù…biền biệt.

“Bèo giạt mây trôi, Em ơi, em hãy đợi anh về”

Câu ca dao ấy đã trở thành quen thuộc khi hòa duyên cùng nhạc. Bài hát xưa mênh mang, như một lời kêu gọi thiết tha, khiến cho người thiếu phụ xa chồng, người thiếu nữ xa người yêu bỗng dưng cảm thấy mình phải kiên nhẫn đợi chờ người đi trở lại…

“Người đi, ừ nhỉ, người đi thực”, câu thơ ấy của Thâm Tâm, một thi sĩ thời tiền chiến. Rất bâng khuâng. Nếu lòng có dửng dưng thì chân vẫn ngập ngừng. Để rồi “Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy, thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu” như trong Chinh Phụ Ngâm Khúc thuở nào.

Đó là tình yêu.

Và tình yêu đôi khi cũng song song với tình lỡ. Có những mối tình không trọn. Có người vẫn thẫn thờ cay đắng khi bị phụ bạc, bỏ rơi. Họ không sao quên được người xưa. Vẫn nhớ vẫn mơ có một ngày người mình yêu thương trở lại…

Em vẫn đợi anh về
Bằng nỗi nhớ trong thư thuở nào anh thường viết
Và giọt nước mắt em, nguyên vẹn giờ ly biệt
Anh có còn giữ bên mình?
Mối tình đầu, và anh ngày ấy
Có những đêm giật mình, choàng thức dậy
Em lại ngỡ anh về
Và… cứ thức đợi anh
(Khuyết Danh)

by mythanh


Được sửa bởi themythanh ngày Tue Mar 22, 2011 11:37 pm; sửa lần 1.
avatar
themythanh

Tổng số bài gửi : 24
Join date : 21/03/2011
Đến từ : washington.dc

Về Đầu Trang Go down

themythanh

Bài gửi  themythanh on Tue Mar 22, 2011 11:35 pm

Mùa Thu trong Nhạc và Thơ

Mỗi chiếc lá như một bông hoa đẹp vô cùng, đến nỗi có một nhà văn đã gọi mùa thu là mùa xuân thứ hai của trời đất.[b]
<script src='http://img687.imageshack.us/shareable/?i=photosdotcomfall480.jpg&p=tl' type='text/javascript'></script><noscript></noscript>
Ngô đồng nhất diệp lạc
Thiên hạ cộng tri thu

Thấy chiếc lá ngô đồng rụng, mọi người đều biết là thu đã trở về…

Nếu ở miền Đông nước Mỹ ta có thể biết rõ thu về khi thấy lá ở các cánh rừng đã vàng ối hay đỏ rực. Mỗi chiếc lá như một bông hoa đẹp vô cùng, đến nỗi có một nhà văn đã gọi mùa thu nơi đây là mùa xuân thứ hai của trời đất.

Các văn thi sĩ Đông phương đã có một số hình ảnh diễn tả mùa thu. Những chiếc lá vàng đã bắt đầu rơi. Một vài cánh nhạn từ phương xa bay về. Hoa cúc đã nở bên liếp dậu thưa. Sương đã bao phủ cảnh vật và rừng phong đã xơ xác lá. Riêng Lưu Trọng Lư đã vẽ lại một cảnh thu đầy những âm thanh

Em không nghe mùa thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô

Hình ảnh con nai vàng thẫn thờ đạp trên thảm lá khô xào xạc tạo nên những âm thanh buồn bã của mùa thu tựa như một nỗi tiếc nhớ xa xôi…

Mùa thu của Việt Anh không còn nữa nhưng hình ảnh thu xưa cứ làm vương vấn mãi. Vâng, Không Còn Mùa Thu, ca khúc của Việt Anh qv&cb vừa thưởng thức trong giọng hát Hồng Nhung…

Ở Đông phương, sự cảm thông giữa thiên nhiên và con người thật sâu sắc. Mỗi mùa màng như một người bạn cũ cứ đến hẹn lại về. Mỗi lần thu tới, ta vẫn nghĩ rằng mùa thu năm nào của ta lại trở về thăm ta.

Mùa thu vẫn luôn luôn là một cái gì đó xa xôi, kín đáo, bình dị và mênh mông, cho nên thu bao giờ cũng xưa. Ta thấy như thu ở thời xưa mà về. Và ta cũng thấy lòng lắng dịu, bình yên.

Thu từ trời mà xuống…
Bỗng dưng buồn bã không gian
Mây bay lũng thấp giăng màn âm u
Nai cao gót lẩn trong mù
Xuống rừng nẻo thuộc nhìn thu mới về
(Huy Cận)

Mùa thu mới về, trời bớt nóng, và thêm hơi mát. Có ai thổi cơm mà khói nhẹ mơ hồ đâu đây. Chưa có sương mù, cũng chưa hẳn là sương mờ, chỉ là đôi thoáng sương mơ mỏng manh như chiêm bao… Không biết có phải sương thu mới nhóm hay đó chỉ là sự huyền ảo của chính hồn ta?

Trong bài Ký Viễn, Lý Bạch có một câu thơ làm ta say mê xúc động

Tương tư hoàng lạc diệp
Vàng rơi từng cánh tương tư

Vì tương tư mà lá vàng đã rơi từng cánh, hay chính mỗi chiếc lá vàng đã mang mối tương tư của ta trải đầy trong gió…

Anh yêu dấu, em gửi đến anh một chiếc lá vàng mà em nhặt được bên thềm nhà vắng như gửi về anh nỗi nhớ nhung da diết.

Ở miền Bắc nước ta, mùa thu là mùa cưới. Không biết do tục lệ nào hay vì đó là mùa của những hạt cốm Vòng màu xanh ngọc và màu đỏ thắm của trái hồng chín mọng mà mọi người coi như biểu hiện của sự kết hợp lứa đôi?

Chúng ta hãy nghe Xuân Diệu giải thích:

“Mùa thu là mùa yêu nhau, yêu nhau bằng linh hồn, là mùa của những tâm hồn yêu mến nhau. Người ta ngoan hơn, dịu dàng hơn để mười hay hai mươi ngón tay đan với nhau và lắng nghe trời xanh ôm lấy lứa đôi như một tấm áo che sương. Đó là những giờ thân mật dạo qua hàng cây, bước như ngờ ngợ, hồn như giao hòa”

Xuân người ta vì ấm mà cần tình
Thu người ta vì lạnh sắp tới mà cần đôi
Cho nên không gian đầy những lời nhớ thương.
Những linh hồn cô đơn thả ra những tiếng thở dài để gọi nhau.
Và lòng ta nghe thấy tất cả những du dương của những âm thanh diệu kỳ ấy…

Gọi Mùa Thu Mơ, một ca khúc rất… mùa thu của Phạm Anh Dũng. Mùa thu thật mơ màng, thật đẹp, và lại càng đẹp hơn với giọng hát Duy Trác cùng với nghệ thuật hòa âm của Duy Cường, qv&cb vừa nghe.

Mùa thu, màu sắc, đường nét của khung cảnh, bóng dáng của con người, cho đến không gian, thời gian… Tất cả đều rất mơ hồ, không rõ nét, không xác định, mà bảng lảng trong màn sương khói của những giấc mộng và những kỷ niệm không phai.

Và rồi… không hiểu sao buồn chở một hồn đầy?

Không gian như có giây tơ
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu
by themythanh
avatar
themythanh

Tổng số bài gửi : 24
Join date : 21/03/2011
Đến từ : washington.dc

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết